Tin mới
Host Gator

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Nước mắt đàn ông !

Người phụ nữ ấy muốn được gánh vác cùng chồng nỗi lo về kinh tế. Mỗi tuần một lần anh phải về Thanh Hóa chăm bố ốm nằm viện dài ngày. Nhìn chồng gầy rộc đi sau gần một năm đi lại như con thoi giữa Hà Nội - Thanh Hóa, chị xót lòng. Buồn hơn nữa là bao nhiêu đất đai, tài sản ở quê đã đội nón ra đi” mà bệnh tình của bố không hề thuyên giảm. Nhiều đêm thấy chồng thức trắng đốt thuốc ngoài ban công mà chị chẳng tài nào ngủ được….

Xoay đủ cách cứu cha

Chị sinh ra trong một gia đình khá giả. Lấy chồng, cha mẹ cho hẳn một căn nhà để cho thuê, có tiền chi tiêu hàng tháng. Chị hạnh phúc bởi chồng chịu thương, chịu khó và nghị lực. Tự anh mua được chung cư ở Thủ đô. Anh bảo chị không phải lo toan về tài chính gia đình, anh sẽ lo được. Nói vậy, chứ tính chị không chịu ngồi yên. Ngoài đảm nhiệm việc đưa đón con, chị tranh thủ thời gian rảnh buôn bán qua mạng, vừa vui, vừa thấy mình có ích. Hạnh phúc, sự yên ấm trong gia đình tưởng sẽ là mãi mãi.

Thế nhưng, bố anh đột nhiên lâm bệnh hiểm nghèo. Sự xáo trộn trong gia đình thấy rõ: không còn những ngày cuối tuần cả nhà đi chơi công viên, siêu thị; không còn cảnh anh vui vẻ, hồ hởi sau mỗi ngày tan sở; không còn những kế hoạch tụ tập bạn bè... Cuối tuần nào anh cũng nhanh nhanh chóng chóng về quê chăm bố, để lại đằng sau là nỗi lo lắng của vợ con và sự ưu tư khi cuối tuần không có anh bên cạnh. Nghiêm trọng hơn, bao nhiêu tiền ở quê đã tiêu sạch. Anh là đứa con có hiếu, không thể nhìn bố còn khả năng mà không được cứu chữa.

Chị đề nghị dùng hết lương của anh để lo cho bố, còn mình sẽ lo mọi chi phí sinh hoạt trong gia đình, nhưng cũng không thấm vào đâu. Anh muốn đi làm thêm nhưng kẹt nỗi công ty ở mãi Bắc Ninh, chỉ làm ở công ty đã hết 12 - 14 tiếng/ngày. “Nhảy việc” cũng không phải phương án tối ưu trong lúc này. Anh vừa lo cho sức khỏe của bố, vừa lo chuyện tiền nong chữa bệnh, bạc hết cả đầu. Chị thương anh và cảm thông hơn vói lòng tự trọng của chồng. Anh - trai nhà quê lấy gái Hà Nội, nên luôn phải chứng tỏ bản lĩnh của mình không thua kém gì nhà vợ (dù không bao giờ chị thể hiện). Anh không thể bán căn hộ để cả nhà dắt díu đi thuê hoặc về ngoại ở. Anh cũng không dám bảo vợ bán nhà của bố mẹ vợ cho để lo cho bố mình và càng không thể yêu cầu vợ lo thêm tiền nữa, bởi có bao nhiêu tiền tiết kiệm, chị đã dồn hết cho anh mang về quê.

Âm thầm giúp chồng

“Phải giúp chồng thôi”, là chị tự nhủ lòng mình vậy. Nhân dịp có vợ chồng cô bạn rủ mở nhà hàng, chị đồng ý luôn. Chị chỉ muốn có thêm thu nhập để phụ chồng, mặc dù việc đó có thể khiến chị vất vả hơn, con cái thiệt thòi hơn. Tìm mãi, chị mới nhờ được đứa em họ xa đang học cao đẳng ở Hà Nội qua đón con mỗi buổi chiều và nấu nưóng, dạy dỗ em học.

Sau tuần đầu khai trương, nhà hàng đông khách lên trông thấy, nhưng chị cũng phờ phạc, mệt mỏi vì thiếu ngủ. Anh và các con thì thiếu bàn tay chăm sóc chu đáo của mẹ, bởi tối khuya chị mởi về. Chị bảo anh: “Em cố được, anh hôm nào về sớm thì giúp em dạy con học. Các con cũng tự giác rồi”. Cô em họ xa nhanh nhẹn, nhưng sao bằng mẹ chăm con. Các con chị lúc đầu còn nghe lời cô, dần dà quen, cãi lại cô, chểnh mảng học hành. Tệ hơn, là sự giao tiếp quá gần gũi giữa em họ vợ và anh rể, trong khi chị hoàn toàn yên tâm và giao phó chồng, con cho cô ấy. Đàn ông thiếu bàn tay vợ chăm sóc, lại có “làn gió mới” trẻ trung, nhí nhảnh và rất vô tư đụng chạm tay hay cãi cọ, trêu đùa, tránh sao những lúc anh xao lòng.

Một bữa, chị đưa các con đi học thêm, còn cô em họ ở nhà chuẩn bị cơm nước. Anh về, thấy em vợ áo hai dây “thả rông”, mặc theo mốt “giấu quần”, vừa nấu ăn vừa lắc lư theo điệu nhạc. Lâu lắm rồi anh và vợ không gần gũi, một cảm giác khác lạ trào dâng. Họ vô tình đụng nhau khi anh hít hà mùi thịt kho trên bếp. Chuyện gì đến cũng đến. Trong một phút vô định, anh đã đánh mất mình, quên hết lòng tự trọng, tình yêu và sự biết ơn vợ. Trong khi cô ấy lăn xả, không nề hà mệt mỏi để lo cho anh và gia đình anh, thì...

Khi thằng đàn ông trong anh bật khóc

Anh bừng tỉnh, luống cuống xin lỗi và vơ vội cái áo, chạy như điên giữa trời mưa. Anh là một thằng tồi không hơn không kém. Những giọt mưa trái mùa xối xả vào mặt, vào người. Mưa càng to, anh càng tỉnh, càng đau. Cái gia đình anh nâng niu, giữ gìn, người vợ hiền thảo mà anh vẫn luôn trân trọng sẽ ra sao khi biết sự thật này? Cứ thế, bước chân anh vô định dưới mưa.

Anh không biết mình trở về nhà từ bao giờ, trong bộ dạng gì, tỉnh dậy, thấy trán nóng hầm hập và vợ đang ngồi bên lo lắng. “Anh bị cảm, may có bác bảo vệ tòa nhà trông thấy khi đến thay ca”, vợ âu yếm nhìn anh. Môi khô khốc, anh cố nuốt nưóc bọt mà miệng đắng ngắt. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt vợ và quay mặt đi giấu những giọt nưóc mắt hiếm hoi của thằng đàn ông.

“Hân sẽ không giúp mình được nữa. Sáng nay cô ấy vừa nhắn tin, nói rằng xin đi tình nguyện ở Hà Giang. Em không biết sẽ xoay sở thế nào.” - Vợ vừa bón cháo, cho chồng, vừa kể chuyện. Anh không biết nên buồn, hay vui. Cũng có thể Hân đã rất bị giằng xé như anh, và cô chọn sự ra đi để trả lại những gì không phải là của mình.

Kéo vợ nằm sát bên mình, đây mới đúng là mùi của vợ, là cái mùi anh đã quen, đã yêu và đã gắn bó bao nhiêu năm nay. Anh ôm ghì lấy cô ấy, và luôn miệng nói lời yêu, lời xin lỗi. Anh sẽ không để vợ phải lăn lộn kiếm tiền nữa, anh sẽ tìm cách xoay sở. Có thể, anh sẽ vay tiền ngân hàng để lo cho bố trưóc, rồi kiếm tiền trả dần. Cái anh cần nhất lúc này là vợ con mạnh khỏe, hạnh phúc, gia đình ấm êm. Và anh tin, vợ anh sẽ đồng ý. 

Thi An – Gia Đình và Trẻ Em







TỔNG ĐÀI TƯ VẤN TÌNH YÊU - HÔN NHÂN : 1900 6233

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét