Tin mới
Host Gator

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

"Vô tích sự" đâu phải đã " bó tay" !

Đã nhiều năm nay, chị Phương - người đàn bà đã ngoài 40 vẫn giữ được vẻ đẹp mặn mà, đầy đặn. Nhưng, ít ai biết rằng, trong lòng chị, những khát khao yêu đương càng cháy bỏng bao nhiêu, chí càng khiến chị phải "ôm” thêm những nỗi buồn thầm kín.

Vị giáo sư "vô tích sự"

Giáo sư Niên chi hơn vợ dăm tuổi. Đàn ông ở tuổi đó vẫn còn sung sức lắm. Nhưng gần 4 năm trở lại đây, giáo sư trở nên “vô tích sự” trong mắt vợ. Là cán bộ văn hóa, lại có chồng là giáo sư đáng kính của một trường đại học danh tiếng, chị Phương biết rằng, không nên làm ầm ĩ lên chuyện này, lại càng không thể “để lộ” ra ngoài. Với vợ chồng chị, cái gọi là nề nếp, là văn hóa Đông phương vẫn còn rất đậm nét.
“Trung niên chưa phải đã già”, con cái trưỏng thành không phải là nguyên nhân khiến bố mẹ phải ép mình “già đi”. Tuổi nào cũng cần được yêu thưong, chăm sóc.

Nhà chị có mỗi cậu con trai học xa, anh chị cũng không còn phải lo lắng chuyện kiếm tiền hay phấn đấu trong sự nghiệp. Lẽ ra, đây sẽ là “thời kỳ vàng”, thời trăng mật thứ hai của “vợ chồng trung niên”. Chị Phương ao ước thế, chị cũng mong muốn như vậy. Nhưng càng cố, thì giáo sư Niên càng không thể “leo núi”. Sau một thời gian giận dỗi, khóc lóc, dùng đủ chiêu để kéo chồng lên đỉnh, có vẻ không tác dụng, chị Phương giục chồng đi khám. Giáo sư ngại chỗ đông người, nhất là đến mấy phòng khám nam khoa, gặp sinh viên, học trò cũ của mình thì chỉ có nước tìm chỗ né chui vào. Nên mặc vợ nói mắt hờn dỗi, giáo sư cứ làm ngơ. Hàng ngày, sau giờ làm việc, giáo sư trở về nhà, ăn uống qua quýt rồi chui vào phòng riêng đọc sách, nghiên cứu.


Động viên chồng kiểu gì cũng không được, chị Phương không nản. Chị lên mạng tìm hiểu các phương thuốc, cách thức làm tăng sinh lực đàn ông. Chị đem về áp dụng, những thứ được mọi người ca ngợi là "thần kỳ" đều trở nên vô dụng với giáo sư. Giáo sư không còn cảm giác gì khi vợ Bên mồm nói: “Anh ăn đi, ăn xem còn “vô tích sự nữa không”. Cái từ “vô tích sự” dường như trở thành câu của miệng của chị Phương. Hồi đầu, giáo sư Niên cũng thấy tự ái lắm. Giáo sư không ăn những thứ vợ gọi là “tráng dương, bổ thận ”, nhưng nhìn cánh vợ khóc lóc, than vãn, giáo sư lại nhắm mắt nhắm mũi ăn mà không cảm thấy ngon miệng, chỉ thấy đắng - chát. Và “vô dụng vẫn hoàn vô dụng”. Giáo sư vô cùng mặc cảm, và cũng thừa nhận mình “vô tích sự”. Giáo sư sợ nhất là những mỗi khi đi ngủ, vợ mình váy áo mỏng tang  lạ, đầy khiêu khích, mà bản thân  thì bất lực. và rồi, trước mỗi đêm, vợ lại thì thầm bên tai: Chúc ngủ ngon, người “vô tích sự”!.

Nhiều năm trôi qua, hơn một ngàn đêm chị Phương phải cố ru mình vào giấc ngủ trong nổi ấm ức. Giáo sư muốn hai người ngủ riêng, nhưng chị không chịu. Chị không thể đẩy chồng mình đi quá xa như thế, “vô tích sự”, nhưng ít nhất anh vần phải là cái “gối ôm 37 độ”.



Lấy lại sức mạnh thanh xuân nhờ "nhân tố mới"


Giáo sư Niên dạo này không về nhà ngay sau giờ làm việc chiều để đi bộ với vợ. Anh mới nhận hướng dẫn luận văn cho một nhóm sinh viên năm cuối, cô sinh viên nhóm trưởng thông minh, mạnh mẽ, cá tính và đầy trẻ trung “tận dụng” thời gian của thầy mọi lúc. Trong giờ học, cô rất nghiêm túc nghiên cứu và tìm tòi tài liệu, cô không ngại bày tỏ sự nguỡng mộ với giáo sư Niên. Là một sinh viên chăm chỉ và thông minh, cô còn rất nhí nhảnh, cá tính. Sau những giờ thầy trò miệt mài bên sách vở, cô không ngại rủ thầy lên “sàn”. Giáo sư Niên thì không biết nhảy, và không thích uốn éo theo mấy loại nhạc sàn ầm ĩ, nhưng giáo sư có thể uống rượu và lắc lư. Cũng vui đấy chứ. Tất nhiên, trứớc khi về nhà, giáo sư phái tạt qua trường, rửa mặt, đánh răng, xóa tin nhắn. Chị Phương vốn nổi tiếng ghen tuông, chị sẽ dễ dàng phát hiện ra “mùi lạ” ở chồng mình.


Giáo sư về muộn đến mấy, chị Phương cũng chờ cơm. Về nhà, giáo sư ăn thì chị ăn, giáo sư nhịn, chị cũng nhịn. Thành ra, giáo sư cũng cảm thấy áy náy trong lòng. Nhưng anh đã làm gì quá giới hạn đâu. Cũng lạ từ hồi anh hướng dẫn cô sinh viên luận văn, cô hướng dẫn lại thầy các cách vui chơi của tuổi trẻ, anh bỗng dững thấy cuộc sống tươi tắn hẳn. Không còn cảnh nhàm chán: Sáng cắp ô đi, tối cắp về, ngồi ăn đơn điệu với người vợ luôn coi chồng là “vô tích sự”, tập thể dục, nghiên cứu và “ngủ chay”. Không những thế, cô sinh viên, hiện đang làm ở một tập đoàn truyền thông lớn, còn mời anh làm cố vấn cho một chương trình truyền hình. Niềm vui càng nhân lên khi thu nhập nhiều lên. Chị Phương càng không có lý do để ghen tuông khi giáo sư báo đi làm thêm.

Đặc biệt, điều chị Phương mong muốn nhất cũng có ngày trở lại. Giáo sư chủ động tìm vợ, và đưa vợ trở lại cảm giác thăng hoa của thời trai trẻ. Chị Phương cho rằng, sự kiên trì của mình được đền đáp, chị ra sức ca ngợi ông thầy bốc thuốc đã giúp chồng lấy lại sức mạnh tuổi thanh xuân. Chỉ có giáo sư Niên mới biết đâu là nguyên nhân thực sự. Chính sự nhàm chán trong cuộc sống vợ chồng, sự quản lý quá chặt về thời gian và tiền chi tiêu của vợ đẫ khiến giáo sư mất dần cảm hứng và tình yêu.

“Trung niên chưa phải đã già”, con cái trưởng thành không phải là nguyên nhân khiến bố mẹ phải ép mình “già đi”. “Tuổi nào cũng cần được yêu thương, chăm sóc và vun đắp hạnh phúc bằng nhiều cách”, giáo sư Niên tâm sự với vợ. Thay vì chờ đợi sự thay đổi của vợ, anh chủ động đưa vợ đi chơi, du lịch bụi, du lịch khám phá, tới những nơi tưởng chỉ dành cho giới trẻ. Hồi đầu chị phản ứng khá tiêu cực, nhưng sau, lại thấy hay hay. Vui hơn nửa, hai người bỗng dưng xích lại gần nhau hơn. Bây giờ. chị Phương không còn phải dùng đến các thang thuốc bắc mà anh giáo sư Niên vẫn có thể đưa chị tới tận cùng của bến bờ hạnh phúc.



Châu Anh - Gia đình trẻ em



TỔNG ĐÀI TƯ VẤN TÌNH YÊU - HÔN NHÂN : 1900 6233

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét